Tạo cảm hứng cho chính mình. Tại sao không?

Trong thời đại ngày nay, các chương trình truyền hình thực tế đang ngày càng bùng nổ. Các bộ phim như: Survivor, Sex and the City, Desperate House Wives và Donald’s You’re Fired đang rất được ưa thích trên các kênh truyền thông lớn và nhu cầu của thị trường về loại hình giải trí này dường như chưa bao giờ là đủ. Bạn có biết vì sao không?

Chương trình thực tế đóng vai trò như một sân chơi, qua đó khán giả có thể tự tạo cảm hứng cho cuộc sống của chính mình từ ảnh hưởng của người khác. Nếu chưa từng xem qua Survivor, bạn sẽ nghĩ rằng: “Tôi có thể chiến thắng trò chơi này”. Hơn thế, nhiều phụ nữ và nhà thiết kế nội thất sẽ cười ồ lên, thích thú với hình tượng “các cô gái tự do” trong bộ phim nổi tiếng Sex and the City để rồi reo lên: “Ooooh…ai cũng thật là thời trang.”

Về cơ bản, mỗi người trong chúng ta đều có những sự thúc đẩy tương tự nhau và hầu như ai cũng mong muốn đạt được thành công, bởi lẽ, có được thành công là có được hạnh phúc. Với cả thành công lẫn hạnh phúc trong tay, bạn sẽ có tất cả.

Mặc dù chúng ta có thể tạo nên các trào lưu như với phim Survivor hay các trận cười nghẹt thở của nữ diễn viên Jessica Parker, nhưng cho dù là thật hay không thì cuối cùng đây vẫn là điểm đáng bàn luận. Dễ nhận thấy bản tính con người trong mỗi chúng ta đều mong muốn mình trở thành người chiến thắng [Thành công] dù cho đây là điều rất khó đạt được hay thậm chí chỉ đơn giản là vui lây từ thành công của người khác. Không ai bảo đó là điều xấu, vì thực tế nó là như vậy.

Đây là một ví dụ điển hình khác.

Hầu hết con người không khác các công ty là mấy Nghĩ một đằng, Nói một nẻo và Làm hoàn toàn khác

Nhiều bậc cha mẹ luôn NÓI với con cái rằng uống rượu trong khi lái xe sẽ rất nguy hiểm và hoàn toàn không chấp nhận được. Trong khi đó thì chính họ lại LÀM điều này, họ vừa uống rượu vừa lái xe bởi họ NGHĨ rằng trong một chừng mực nào đó họ có thể tự chủ được. Rốt cuộc, chẳng có gì xảy ra, họ về nhà an toàn. Và rồi, mọi thứ đều ổn.

Tương tự như vậy

Có nhiều công ty luôn NÓI rằng: “Khách hàng là thượng đế”, cho nên họ NGHĨ rằng tất cả những gì họ làm là vì lợi ích của khách hàng, nhưng khi tiến hành làm thì lại LÀM mọi thứ chỉ để ban lãnh đạo vui lòng chứ không phải cho khách hàng của họ.

Một luận điểm nữa cho thấy:

Con người dễ bị kích động khi cảm thấy không an toàn

Mặt trái trong chính bản thân mỗi con người đó chính là phải đối mặt với những thách thức và khó khăn đang hiện hữu trong chính mỗi cá thể. Người nghiện thuốc lá hiểu rõ hút thuốc lá có hại cho sức khỏe và khao khát muốn từ bỏ, nhưng lại không làm được. Họ chủ trương mua một thỏi kẹo cao su Nocorette (loại dùng để cai nghiện thuốc lá) để tỏ ra mình có thể làm được – ít ra là tự bào chữa cho bản thân, mặc cho việc này chẳng tác dụng là bao đối với việc cai nghiện thuốc lá. Thức ăn đối với một số người cũng mang lại phản ứng tương tự. Nhiều người ngoài mặt thì kiêng ăn – nhưng lén lút ngấu nghiến mọi thứ khi ở một mình. Và còn nhiều ví dụ khác nữa.

Bên cạnh đó, nỗi sợ hãi vẫn có thể mang lại những tín hiệu lạc quan.

Nỗi sợ hãi là nguồn động viên cực kỳ to lớn và hiệu nghiệm. Nó kìm hãm các tham vọng và thắp lửa cho những hành động thực tế. Điển hình là ông Donald Trump. Ông tự gắn cho mình danh hiệu doanh nhân thành đạt song song với việc toàn bộ hệ thống sòng bạc của ông bị phá sản – mang lại hậu quả nặng nề cho vô số người làm việc chăm chỉ. Không ai có thể phủ nhận tài năng hay thành tựu của ông; đồng thời có thể tinh ý nhận ra được nhiều trường hợp giống như của ông trong cuộc sống thường nhật. Bất cứ lúc nào, sòng bạc của ông cũng có thể bị sụp đổ và “Đức Vua” sẽ không còn quần áo để mặc. Tuy nhiên, một khi đủ can đảm để đầu cơ thì nỗi sợ hãi lại chính là động lực khiến Donald hành động.

Quan trọng hơn, vì sao nỗi sợ hãi khiến những nhân vật như Donald trở nên xuất chúng?

Người thành công sẽ luôn nhìn thấy cơ hội trong mọi khó khăn

Mặt trái của con người đó là Suy nghĩ, Niềm tin và Hành động luôn tách biệt nhau và đó cũng chính là điểm thiếu sót để trở thành một tài năng thật sự. Họ tin rằng không có ai là hoàn hảo và họ cũng không cần cố gắng để trở thành người hoàn hảo. Chính vì vậy, chỉ trong một số trường hợp thất bại, hoặc bị chê bai, họ mới có thêm động lực để “hoàn chỉnh” bản thân mình. Ví dụ, nếu một ai đó nói với họ: “Anh sẽ không làm được đâu!”, “Hãy bỏ cuộc đi!”, chính những lời kích động đó sẽ khiến cho nội lực tiềm ẩn bên trong con người họ phát huy để rồi họ sẽ chinh phục được mọi giới hạn và chứng minh cho người khác thấy được năng lực thật sự của mình.

Có rất nhiều người đạt giải cao trong các cuộc thi khi được phỏng vấn “Tại sao bạn làm được như vậy?”, và họ trả lời rằng: “Vì người khác bảo tôi không làm được!”

Bài học rút ra ở đây, đó là mỗi người trong chúng ta đều có thể chủ động thay đổi Suy Nghĩ và từ Suy Nghĩ tích cực đó, hãy Hành Động cho chính mình. Hay nói chính xác hơn, cần phải thay đổi để Hành Động luôn tương đồng với Lời Nói và Suy Nghĩ.

Động lực sống của một con người chính là cân bằng được 3 nguyên lý về hành vi ứng xử, đồng thời phải hiểu được mình là ai và điều mình muốn hướng đến là gì. Qua đó, chúng ta sẽ hiểu về cách đánh giá bản thân, trạng thái và tiềm năng vốn có của chính mình. Hầu hết người ta nhận ra mối liên kết giữa Suy Nghĩ và Lời Nói thường chặt chẽ hơn Hành Động, và thực tế, đây là tín hiệu tốt cho thấy chúng ta đã đi được 23 chặng đường. Mối liên hệ giữa Suy Nghĩ và Lời Nói càng chặt chẽ thì động lực cho hành động càng lớn.

Bài học rút ra:

Các cá nhân đặc biệt nổi bật, đạt được nhiều thành tựu hơn luôn biết tự tạo động lực cho cuộc sống của chính mình. Nhưng nghịch lý thay, họ lại là biểu tượng ít gây động lực hay nói cách khác là ít tạo ảnh hưởng đến người khác.